Khi tiếng đàn Guitar Taylor thua đàn Guitar… 3 triệu

Khi tiếng đàn Guitar Taylor thua đàn Guitar… 3 triệu

08, Tháng Mười Một, 2016

Bạn có thể tin được không? Tôi đã gặp tình huống khó xử trên khi bán một cây đàn Guitar Taylor cho khách cách đây 5 năm. Khách thử đàn và thấy rằng tiếng nó thua cả cây đàn guitar tầm trung, giá 3 triệu bên cạnh.

Và điều lạ lùng là, bản thân tôi cũng thấy vậy.

Thật khó xử cho tôi. Vì tôi đang bán một cây đàn đẳng cấp thế giới, chính hãng (vì Guitar Taylor có code theo đàn, giúp hãng kiểm soát từng cây đàn được bán ở đâu trên thế giới, tương tự giống iPhone) nhưng chính tôi cũng thấy tiếng nó thua cây đàn 3 triệu. Và tôi không thể nói dối khách điều đó.

Tôi đã trả lời khách rằng tôi cũng thấy như vậy!

Và lúc đó, tôi không lý giải được tại sao cây đàn đẳng cấp thế giới, chính hãng, giá gần 1.000 USD đó tiếng lại thua cây đàn tầm trung như vậy.

Tôi mang câu hỏi đó đi hỏi các bậc đàn anh trong làng nhạc.

Câu trả lời tôi nhận được là: do tôi chưa đủ trình độ. Có người nói tế nhị là do tôi chưa “quen” nghe những dòng đàn đẳng cấp.

Họ nói rằng cũng giống như mình ăn canh cà, rau muống, các món ăn Việt Nam quen, nên chưa chắc đã thấy được cái ngon của món ống của Ý, Feijoada của Rio de Janeiro, Brazil hay xúp mướp tây của Mỹ… trong lần thưởng thức đầu tiên. Hoặc đơn giản như món trứng cá hồi ở Việt Nam, không phải ai cũng thích ngay.

Hay như mình nghe tiếng một hay một vài nhạc cụ (khi 1 band nhạc biểu diễn) cùng lúc quen rồi, chưa chắc mình đã thấy cả dàn nhạc giao hưởng chơi hay. Đó là do đôi tai của mình chưa quen với việc nghe một khối lượng âm thanh đồ sộ của cả dàn nhạc giao hưởng trong cùng một đơn vị thời gian. Giống như người ta hay nói nôm na là nghe nhạc giao hưởng phải có “trình độ”. Nghe thoáng qua còn đỡ, chứ nghe 1, 2 bài cảm giác rất nặng nề.

Điều này khiến tôi nhớ lại thời gian mới được tiếp xúc với đàn piano cơ mới hồi mới ra trường. Ngày trước học piano do không có điều kiện, phải học piano cũ. Vào Nhạc viện cũng không ai mua piano cơ mới cho học sinh cả. Sau ra trường, đi dạy gia sư, mới có 1 vài dịp tiếp xúc với đàn piano cơ mới. Ban đầu, tôi cho rằng tiếng đàn piano cơ mới này không hay bằng đàn cũ. Sau thời gian dài tiếp xúc, tôi mới dần thấy tiếng piano mới hay và bắt đầu không thích tiếng chat chúa do tuổi thọ lâu ngày của piano cơ cũ.

Vậy mới biết, cái gì mình chưa thấy hay, không có nghĩa là nó không hay. Nhưng mình đã đủ khả năng để cảm nhận nó chưa. Nếu mình cứ cố tình bám lấy cái thân quen, thì vô tình bỏ qua cơ hội học hỏi được điều mới, bỏ qua cơ hội nâng cấp chính mình. Thậm chí còn nực cười là mình chê cả những tinh hoa của thế giới, coi là không bằng cả mình ^^

Nguồn: Blog của một giáo viên âm nhạc

TAGS :

VIẾT BÌNH LUẬN CỦA BẠN: